► Tra cứu điểm thi Tốt nghiệp THPT 2020       ► Sở GDĐT Lạng Sơn phối hợp với Đài truyền hình Lạng Sơn phát sóng chương trình Dạy học trên truyền hình trong thời gian học sinh nghỉ học để phòng tránh dịch Covid-19.       ► Ngày 16/4/2020 Bộ GDĐT họp trực tuyến với 17 Sở GDĐT về Tăng cường thực hiện các giải pháp phòng, chống dịch bệnh Covid-19.

  1. Trang chủ
  2. Tin tức đoàn thanh niên
  3. NGAY HOI KHI TOI 18 TRUONG THPT BAC SON


NGÀY HỘI KHI TÔI 18 TRƯỜNG THPT BẮC SƠN

Số lượt xem79;Thời gian15.8.2020-21:36;Người đăngDương Công Hoạch

Bước qua 17- cái tuổi bẻ gãy sừng trâu.Đương nhiên, tôi 18.Thật ra đối với tôi,tuổi tác chỉ đơn thuần là thước đo,là cột mốc đánh dấu thời gian tôi hay bạn hiện hữu trên Trái Đất này.Điều đó không hề mang một ý nghĩa quan trọng nào với tôi đến khi tôi cảm nhận được một cách mơ hồ rồi chuyển sang sâu sắc ý nghĩa của những thứ đang hiện hữu và gắn bó xung quanh mình mà bấy lâu nay do quá “bận rộn” rong chơi mà chưa một lần tôi thật sự nghiêm túc để tâm đến để rồi hôm nay tôi biết rằng,tuổi 18 của tôi cần nhiều hơn thế…

Khi tôi 18, tôi cảm thấy may mắn và biết ơn khi được sinh ra và lớn lên với một thân hình nguyên vẹn,có mẹ có cha,có một mái nhà tuy đơn sơ nhưng vô cùng đầm ấm và bạn biết không? Dù tôi không thông minh hay xinh đẹp như bao đứa bạn cùng trang lứa thì tôi vẫn là lẽ sống của cha mẹ mình,của những người coi tôi như sinh mệnh.Vì vậy,tôi không bao giờ cho phép bản thân làm những điều dại dột tổn hại bản thân vì những người không yêu thương tôi vì thật ra,tôi không có quyền làm như vậy.18 tuổi,tôi biết mình không chỉ sống vì bản thân.Tôi hiểu và cảm nhận sâu sắc thứ tình cảm thiêng liêng của gia đình,sự hy sinh âm thầm và cao cả của mẹ cha đã vun trồng và ban tặng cho tôi- đứa con 17 năm trời chưa bao giờ thật sự cố gắng làm điều gì cho người vui,tự hào và hạnh phúc.Những tình cảm thiêng liêng mà bao lâu nay tôi coi là điều hiển nhiên mà mình phải được nhận thì ngay lúc này và mai sau nữa,tôi biết mình phải trân trọng và cố gắng thật nhiều để không phải hối hận và hổ thẹn khi chỉ biết nhận mà chẳng bao giờ chịu cho đi.

Khi tôi 18, tôi giữ riêng cho mình những rung động đầu ngây ngô của tuổi học trò nhiều mơ mộng.Của những lần “cảm nắng” với cậu bạn cùng lớp,ánh mắt,tiếng cười khắc sâu trong từng kỉ niệm.Để rồi tự cảm thấy bản thân thật sự trưởng thành khi đã biết quan tâm,yêu thương,thay đổi bản thân vì một người nào đó.Đến khi mọi  thứ trôi qua,dẫu ôm trong mình những vết thương sâu của tổn thương và nước mắt thì tôi vẫn có thể mỉm cười và biết ơn vì những gì nhận được để tôi biết rằng mình đã mạnh mẽ và trưởng thành hơn xưa.

Khi tôi 18,tôi nhận ra sự hữu hạn của thời gian là một điều vô cùng đáng sợ.Tôi cảm nhận sâu sắc từng ngày trôi qua thật sự ngắn ngủi đối với tôi và bạn bè khi mà khoảng thời gian chúng tôi được ngồi học,vui đùa bên nhau đang trôi qua như một chiếc xe xuống dốc không phanh mà chúng tôi là những người lái xe vô dụng,chỉ biết bất lực nhìn nó chạy thật nhanh,thật nhanh qua mà không thề nào dừng lại được.Tôi chưa bao giờ thích học, nhưng đi học là khoảng thời gian mà tôi thấy vui và hạnh phúc nhất.Nơi đó tôi có bạn bè gắn bó,thân thiết như da thịt của mình,có thầy cô thật sự yêu thương chúng tôi như con cái, nơi đó tôi có kỉ niệm đong đầy với ước mơ và hoài bão được mãi mãi bên nhau của tuổi học trò.Tôi thấy đau lòng,thật sự đau lòng khi những kỉ niệm,những thói quen hằng ngày mà ba năm nay tôi mang theo đến lớp bây giờ tôi phải tập chấp nhận rời xa.Tôi đọc được một câu nói trong một bộ phim nào đó rằng: “Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào,dù bị cảm lạnh bạn vẫn muốn quay lại để được ướt mưa thêm một lần nữa” và tôi đang trong khoảng thời gian không hề muốn rời xa cơn mưa rào ấy tí nào.

Khi tôi 18,tôi biết mình đang đứng giữa ranh giới giữa sự ngây ngô,trong sáng tuổi mộng mơ và sự trưởng thành từng ngày của tuổi trẻ.Tôi đã biết lo lắng cho tương lai,cho những lựa chọn sẽ gắn bó với tối trong suốt cuộc đời.18 tuổi,tôi biết mình đang đứng trước bước ngoặt quan trọng trong cuộc đời. Tại đây,tôi không còn sống trong thế giới màu hồng của sự đùm bọc và chở che của cha mẹ mà phải tự mình bước đi và tìm hiểu thế giới xung quanh.Đương nhiên,đó chỉ là một phần rất nhỏ trên quãng đường mà tôi phải tự mình bước đi sau này nhưng tôi biết,những vấp ngã của tuổi trẻ sẽ là nền tảng để tiếp thêm nghị lực và sức mạnh cho tôi trên quãng đường còn nhiều chông gai phía trước.Dù thế nào đi nữa tôi cũng muốn hét thật to: “Tôi yêu tuổi 18 của mình!”



    Các tin khác